Cần Gì Tên

A BLOG by T.H

Nhi [Truyện ngắn]

Share Button

Em đứng vân vê hai vạt áo, bụi bẩn lấm lem bám đầy những ngón tay nhỏ. Em dựa lưng vào gốc cây hồng quân trước ngõ, nhìn chúng tôi – những đứa trẻ tranh nhau lượt bắn bi vào cái ô tam giác vạch dưới nền đất. Cái ô tam giác to hơn bàn tay được vẽ bằng những viên đá cuội mà đứa nào bắn bi lọt sẽ giành được hết cả số bi còn lại. Em cứ đứng đó, hàng cúc áo đã bung chỉ vài hạt trên nền vải hoa cà tim tím sờn cũ. Ống quần ngắn củn hơn nửa khuỷu chân. Đôi mắt em cũng thoáng buồn như vạt áo lâu ngày em mặc trên người, đôi mắt long lanh màu nâu huyền hoặc ấy mỗi bận em nhìn đều khiến tôi cảm thấy đầy tội lỗi. Những đứa trẻ như chúng tôi nào đâu biết cô đơn sẽ mọc rễ từ những hạt mầm nhỏ tí ươm từ tuổi thơ.

Nhà em cách nhà tôi vài bước chân bộ. Khu xóm vỏn vẻn hơn hai mươi nhà vách san sát nhau và những khoảng sân đối mặt dài thườn thượt nhìn thông thống từ ngoài đến tận gian sau. Phòng khách, bếp núc, phòng ngủ tất tần tật giống nhau như một. Bừa bộn và ít đồ. Ông ngoại em mất từ trẻ, di ảnh thờ đều đặn mỗi năm thắp sáng cùng đĩa xôi đậu xanh cà vỏ với con gà ốm nhom chừng một kí lô. Đều đặn mỗi ngày, từ sớm đã thấy bà ngoại em, dáng đậm người, gù gù, thoăn thoắt gánh củi cách mấy cây số về trải đầy trước sân phơi. Hai gánh củi trước sau nặng là vậy, từng khúc dài bằng cả người em, to hơn cả bắp chân thế mà em dỡ xuống gọn trơn, xếp đều đặn ngay hàng thẳng lối, trở qua trở lại nhẹ nhàng như mẹ em trở miếng bánh rán ngoài chợ. Em tròn và núng nính đôi má lúm đồng tiền, đôi má đó ít khi xuất hiện nụ cười. Có phải vì bởi làm gì có ai dạy em cách mỉm cười và yêu thương thật nhiều?

– Em chơi chung được chứ?

Đó là lần đầu tiên em hỏi chúng tôi. Đám chúng tôi chẳng đứa nào thèm chú ý đến em, đứa con gái duy nhất trong xóm. Mà có lẽ xinh nhất xóm chúng tôi.

Thằng An không vội đỡ lời thì có lẽ tôi đã rủ em cùng chơi bi. Mặc dù, trò này chẳng thích hợp chút nào với em.

Em mới chuyển đến đây được vài tháng. Thoảng hoặc tôi mới thấy ba em. Ông ấy là người đàn ông to lớn, có thể che lấp cả ánh nắng trước mặt chúng tôi. Khi thằng An giành của tôi viên bi bảy màu – viên đẹp nhất của tôi – tôi đã suýt đấm cho nó sịt máu mũi. Nó thì sừng cồ giữ chặt viên bi. Ba em đã đứng trước mặt hai đứa tôi, chỉ dùng một câu nói mà thằng An đã trả lại cho tôi.

Ba em lại đi xa. Mỗi lần như thế em lại đứng ở gốc cây hồng quân nhìn theo rồi vẫy chào người đàn ông to lớn đó. Tôi nghĩ, chắc chẳng ai đủ to lớn để chở che cho em – như ông.

Tôi nhường cho em viên bi bảy màu. Thằng An có vẻ ganh tức lắm nhưng vẫn cho em nhập bọn chúng tôi. Năm đứa con trai và chỉ mình em là con gái. Chúng nó luôn tranh bi của em, còn em lại luôn nhường nhịn.

– Anh có bỏ nhầm bi vào lon của em không? Sao lại nhiều thế?
– Mày không chơi thì cho tao đi Nhi. Hôm qua mày chơi thắng chúng tao mà không nhớ à?

Thằng An luôn tham lam như thế, chỉ thích nhận rất ngại cho.

– Anh chơi thắng em ván này em sẽ cho anh tất cả số bi còn lại.

– Sao em lại cho nó? Rồi ngày mai em lấy gì chơi?

Em chỉ nhìn tôi rồi lấy viên đá cuội vẽ ba đường vạch thành hình tam giác.

Cả đám nhao nhao ầm ĩ cả xóm giữa trưa nắng. Và thằng An thắng thật.

Em đổ hết số bi vào lon thằng An. Lặng lặng chào chúng tôi đi về.

Ngày hôm sau, tôi thấy bà em đeo khăn tang, mẹ em mặc áo tang. Cả nhà em, ba người, chỉ mình em không khóc.

– Thôi chị ạ, cố gắng lên. Còn lo cho con bé nữa, nó còn nhỏ quá mà …

Người ra, người vào, mỗi người một câu nói an ủi mẹ em. Mà phần nhiều, người ta thấy tội nghiệp. Đống củi trước nhà em được dẹp sang một bên, thay vào đó là cái bàn gỗ để bộ li tách. Ấm nước trà luôn được pha nóng. Em không khóc.

Ngày đưa tang, trời âm u xám ngoét. Trời không mưa. Em đứng dưới gốc cây hồng quân vân vê hai vạt áo.

Những người đàn ông luôn làm người phụ nữ họ yêu đau khổ. Dù là yêu thương tận cùng thì vẫn lùng nhùng khổ đau. Sống hay chết, ngắn ngủi vậy sao?

Hai người phụ nữ, một đứa con gái.

– Cho mày nè, chơi bi không? – Thằng An đem hết tất cả bi cho em, kể cả mấy viên bi bảy màu.

Người ta nói, bi bảy màu mang lại khởi đầu mới tốt đẹp. Bảy màu như cầu vồng, sẽ xuất hiện sau cơn mưa. Bầu trời và những hạt mưa, lọc sắc ánh sáng qua lăng kính lung linh trong veo.

Mấy ngày sau đó, bà và mẹ đưa em về quê. Em bước lên xe nhìn lại một đoạn. Chia tay, em có buồn không?

Tôi đứng tựa lưng vào gốc cây hồng quân. Gốc cây cong cong chữ S. Là chữ S có thể tựa vào khi mỏi mệt. Em còn vạch mấy chữ mờ mờ: Nhi nhớ ba.

Tôi nhớ, ba em đã nói:
– Hãy ra dáng đàn ông chứ!

Không tựa vào gốc hồng quân nữa, em sẽ tựa vào đâu?

 

  • CẦN GÌ TÊNphoto-1434145175661-472d90344c15
Share Button
Hồng quânNhi

Cần Gì Tên • 07/11/2015


Previous Post

Next Post

Leave a Reply

Your email address will not be published / Required fields are marked *