Cần Gì Tên

A BLOG by T.H

Chiếc xe đạp lọc cọc – [Truyện ngắn]

Share Button

CHIẾC XE ĐẠP LỌC CỌC

Bầu trời xám ngoét một màu, hơi đất bốc lên quyện cùng mùi mồ hôi đẫm trên áo cô suốt từ trưa đến giờ. Cơn mưa xế chiều chưa đủ để trút hết đám mây khó bảo lửng lơ mấy ngày nay, làm tâm trạng con người cũng không cảm thấy dễ chịu là mấy.

“Quán hôm nay đông khách đấy, mày nhanh tay lên dùm tao cái, khéo chẳng kịp bây giờ.”

Giọng mụ chủ quán the thé sau lưng, cô lại tỉ mẩn nhặt từng đám lá mơ cho vào chậu nước. Đôi khi, vài ba vết bẩn còn đọng ở cuốn lá cô cũng nhắm mắt bưng cái rổ đặt lên kệ bếp. Chân này đá chân kia liêu xiêu, mấy ông khách nhậu sao mà để ý lá mơ bẩn cơ chứ.

Quán chiều nay đông thật, cơ bản là trời mưa man mát người ta kéo nhau đi ăn thịt cầy nóng. “Cầy tơ bảy món Nam Định” mọc lên cả chục quán trên con phố này nhưng quán của Nam Tình vẫn đông hơn cả.

5 giờ chiều.

Khách từng tốp đi vào quán, giọng nói cười rôm rả.

“Cho một lít rượu trắng với năm chục luộc, năm chục nhựa mận đi”.

“Dạ vâng, có ngay đây ạ”.

Giọng bà chủ đon đả đỡ lời. Xuyên chạy nhanh xuống bếp múc mớ thịt bỏ lên cân, đong đủ rồi xách chai rượu ra bàn. Mấy ông khách đến khoảng năm giờ chiều thường là công nhân các công trình cao tầng quanh đây hoặc thợ hồ ở khu nhà liên kế Dãy Ba mới đi làm ra. Nếp sống vồn vập ngày làm chiều chia lương, tối nhấm nháp đã đi vào thói quen của họ từ lâu.

Những tiếng “khà” kéo dài sảng khoái sau mỗi nhấp rượu khiến Xuyên ghê cả người. Cô vẫn thường rùng mình trước những đĩa thịt chó nóng hổi, thơm phức kia.

Xuyên luôn có mặt ở quán lúc 1 giờ trưa để phụ chủ mổ chó. Cái bảng hiệu “Thịt cầy thui rơm” màu đỏ chót đập ngay vào mắt giữa con phố nhỏ. Người ta cũng chẳng bận tâm lắm những đĩa thịt ngon được lấy từ đâu.

Căn bếp nhỏ sộc mùi củ riềng, lá xả. Dưới cái nền trơn trườn trượt rêu là con chó đang giãy đành đạch, anh chủ vừa tháo nó xuống từ cái cột treo cắt tiết. Xuyên bưng đĩa tiết đỏ lòm lên trên bệ bếp đầy bồ hóng. Ở thành phố, có mấy rơm để mà thui. Rồi những quá trình diễn ra, nước sôi bốc khói nghi ngút, cạo lông soành soạch, súc rửa ruột, chặt từng khúc thịt tươi. Và cả mớ bả chó, chui từ trong ruột nó ra được vứt toẹt vào sọt rác. Ngon lành. Thơm phức.

Xuyên bức bối với tiết trời u ám này. Mưa cho dứt hẳn cơn hoặc nắng cháy cho trọn một ngày có lẽ đỡ hơn. Đang ngước lên nhìn đám trời phía cuối bụi cây thì “Bốp”

“Nhà vệ sinh chỗ nào vậy em?” – ông ta miệng nói còn tay đã vỗ ngay vào mông Xuyên. Cô cáu bẵng, trợn tròn đôi con ngươi, phản xạ tự nhiên quát ông khách. Chưa kịp mở lời thì mụ chủ quán lườm nguýt “Mày không nhanh vào phụ tao à?”

“Nhà vệ sinh đằng này anh ơi” – Giọng mụ ngọt lịm.

Lòng ấm ức rồi cũng quen, hai năm Xuyên làm ở đây, loại đàn ông nào cô cũng gặp cả rồi. Kẻ say nói nhiều, kẻ khóc lóc lóc, chửi rủa, đánh nhau, kẻ gục ngay tại bàn, kẻ sỗ sàng. Đàn ông, chỉ khác nhau khi chưa có rượu thôi!

Chiếc Ford đỗ ngay cửa quán, một đám khách ăn mặc lịch sự bước vào. Gọi đủ bảy món, một thùng heniken. Những con người tử tế ngồi bên mâm thịt nóng. Cười nói, bàn chuyện say sưa. Bia dần đã thấm, thùng thứ hai, mồi cũng dần cạn là lúc Xuyên được cho thêm vài đồng.

Khi chén đã vơi, ly đã cạn thì những con người lại trở về bản chất là những con người chân thật. Văng tục hay văn hoá nó khác nhau ở bàn nhậu hay bàn việc chứ chẳng kén người là bao.

Điện thoại tít tít trong túi quần, Xuyên đặt gói mè vừa đổ vào nồi thịt chưa kịp xóc xuống.

“Mẹ ạ, vâng vâng, ngày mai con gửi tiền về cho mẹ nhé. Ở đây con vẫn sống chẳng thiếu gì cả đâu, mẹ đừng gửi lên làm gì cứ để đóng học cho các em.”

“Vâng, con đang học, hôm nào rảnh con gọi cho mẹ nhé.”

Lại mùi thịt nướng quyện vào mớ áo dính bồ hóng của cô, mồ hôi thì hoà cùng vị mặn của muối trôi tuột vào môi cô lợm lợm.

Chiếc wave tàu cuối cùng cũng ra khỏi quán. Đều đặn chiều thứ năm mỗi tuần như thế.

1 giờ đêm

Chiếc xe đạp lọc cọc dắt ra khỏi quán thịt chó. Cách nhà trọ năm trăm mét, khoá cổng dường như đã được xích từ lâu. Cô đẩy cái cửa sét gỉ vào trong, dựng chiếc xe tuột xích vào vách nhà trọ.

Bóng chiếc wave tàu phía sau cũng khuất.

Chỉ còn chút mùi cay nồng sực trên chiếc gối cũ bạc màu.

22.5.2015

— Cần Gì Tên —

Share Button
thịt cầythịt chówave tàuxe đạp

Cần Gì Tên • 22/05/2015


Previous Post

Next Post

Leave a Reply

Your email address will not be published / Required fields are marked *