Cần Gì Tên

A BLOG by T.H

thuyền giấy, em trai, yêu thương

Chiếc thuyền giấy

Share Button

Trong khi đi tìm ngọc trai, vì mất kiên nhẫn nên những viên đá nhiều màu sặc sỡ lại được nhặt vào túi. Lâu dần, quên mất rằng thứ ta cần tìm là gì ..

Đó là những buổi chiều mưa như thác đổ, tôi không nghĩ rằng vùng đất chỉ toàn một màu nắng chói chang lại có thể có một mùa mưa dữ dội đến thế. Tôi và nó, nhóc em mới chỉ hai tuổi rưỡi ngồi lôi từng tờ giấy nháp trong cặp học của tôi ra xếp lại phẳng phiu. Nhóc em kháu khỉnh của tôi ít nói, nó chỉ thích cười và mỉm cười, nhẹ nhàng đặt lên tay tôi những tờ giấy đã được là phẳng bằng những ngón tay bé xíu tí xinh. Tôi chỉ nó cầm tờ giấy mặt nào trái phải để gấp những chiếc thuyền giấy giản đơn. Tôi không biết gấp những chiếc thuyền có mui, mà đúng hơn là tôi chẳng thích. Cái chóp thuyền lộ ra thì thằng bé vỗ tay tán thưởng, đôi mắt của em tôi biết cười. Hai chị em ngồi trên bậc thềm xi-măng của quán tạp hoá nhà bà ngoại thả những chiếc thuyền giấy theo dòng nước đang cuồn cuộn dưới chân. Thỉnh thoảng, tôi đưa chân hất nước rửa bớt những hạt đất bụi bám trên các đầu ngón chân đen nhẻm. Em tôi cũng bắt chước theo. Em cười.

Cứ thế, số giấy còn lại chị em tôi xé nhỏ rồi thả xuống dòng nước. Mưa bắt đầu ngớt, nước đổ ngoài đường cũng bớt ngập hơn. Tiếng máy chiếc City êm êm hạ ga từng đằng xa, đôi tay bé nhỏ nắm lấy tay tôi và xách chiếc cặp đi vào trong nhà chào ông bà ngoại.

Những ngày mưa như thế, chúng tôi đã thả những chiếc thuyền đầy ước mơ xuống dưới dòng nước kia.

Khi tôi hỏi em: “Có muốn chị ghi gì vào tờ giấy xếp thuyền không?”

Em tôi mở to đôi mắt biết cười nói rằng “Em thương chị nhiều.”

Chẳng nhớ rằng tôi đã ghi gì vào tờ giấy ấy, chỉ thảng hoặc, trời mưa tôi lại thích ngồi ở bậc thềm xếp thuyền.

Khi em tôi bốn tuổi, ba mẹ tôi vẫn đi làm cả ngày và để chúng tôi cho ông bà chăm nom. Buổi sáng, tôi cùng em tô màu tranh được một lúc rồi lại bỏ đi tìm đám bạn. Tôi có hẳn một bịch lớn đựng đồ hàng. Xoong, chảo, đĩa, bếp.. tất cả đều đầy đủ, chỉ thiếu bạn gái chơi cùng. Xóm ga ngày ấy đa phần là người dân lao động tự do, chúng tôi là con của gia đình viên chức.

Có một lần, khi tôi vừa xách bịch đồ chơi chạy ra khỏi cửa, em tôi mang vội đôi dép chạy ra gốc cây hồng quân vịn chặt:
“Chị ở nhà chơi với em đi.”

“Ở nhà với ngoại đi, chị đi chút xíu rồi về.”

Về sau, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ về ánh mắt em lúc đó.

Nếu trong 3 việc hối hận nhất hai mươi hai năm nay thì trong đó một điều có em. Mà chẳng biết, tại sao một đứa trẻ mười tuổi lại thích chơi với những đứa bạn hay lấy trộm đồ chơi của mình hơn là em trai đáng yêu đến thế?

Em bây giờ lớn rồi, chúng tôi cũng không sống gần nhà ông bà ngoại nữa. Em mười bảy bẻ gãy sừng trâu, vẫn ít nói nhưng đôi mắt cận không hay cười nữa. Em luôn tranh ăn với tôi, chọc ghẹo tôi tức điên lên, luôn không nghe lời, to cao hơn tôi và tất nhiên, tôi biết nó vẫn luôn thương yêu tôi.

Nó không cùng tôi xếp thuyền giấy nữa. Nó bảo trò trẻ con, hâm à.

Nhóc à, chị thích xếp thuyền giấy cùng em. Hôm nay mưa to quá.

20:00

25.5.2015

— Cần Gì Tên —

Share Button
em traithuyền giấy

Cần Gì Tên • 25/05/2015


Previous Post

Next Post

Leave a Reply

Your email address will not be published / Required fields are marked *